Trang

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

CHI LẠ RỨA

                      Chi lạ rứa, chiều ni tui muốn khóc
                      Nhìn chi tui - đồ cỏ mọn hoa hèn
                      Ngó chi tui - đồ đom đóm trong đêm
                      Cho thêm tủi bên ni bờ cô tịch

                      Tui ao ước có bao giờ tuyệt đích
                      T
ui van xin răng mà cứ làm ngơ
                      Rồi ngó tui, chi lạ rứa: hững hờ
                      Ghép yêu mến, vô duyên và trơ trẽn

                      Tui đã tắt nỗi ngại ngùng bẽn lẽn
                      Bởi vì răng? Ai biết được người hè!
                      Nhưng mà chiều đã rủ bóng lê thê
                      Ni với nớ có khi mô mà gần gũi

                      Chi lạ rứa! Răng cứ làm tui tủi
                      Tàn nhẫn chi với một đứa thương đau
                      Cảm tình câm nên không sắc không màu
                      Và vạn thuở chẳng nên tình luyến ái

                      Chi lạ rứa? Người cứ làm tui ngại
                      Biết sông sâu hay cạn giữa tình đời
                      Bên ni bờ vẫn trong trắng chơi vơi
                      Mà bên nớ trầm ngâm mô có kể

                      Tui không muốn khóc chi những giọt lệ
                      Đọng làn mi ấp ủ mối tâm tình
                      Bên ni bờ hoa thắm hết tươi xinh
                      Mà bên nớ huy hoàng và lộng lẫy


                      Muốn lên thuyền mặc sóng cuồng xô đẩy
                      Nhưng thân đau nên chẳng dám đánh liều
                      Đau chi mô! Có lẽ hận cô liêu...
                      Mà chi lạ rứa hè? Ai hiểu nổi!

                      Tui không điên, cũng không hề bối rối
                      Ngó làm chi cho tủi nhục đau thương
                      Tui biết tui là hoa dại bên đường
                      Không màu sắc, chi lạ rứa hè, người hí

                      Tui cũng muốn có một người tri kỷ
                      Nhưng đường đời như rứa đó, biết mần răng?
                      Tui muốn kêu, muốn gọi, muốn thưa rằng
                      Chờ tui với! A, cười chi lạ rứa?

                      Tui không buồn, răng mắt mờ lệ ứa!
                      Bởi vì răng tui có hiểu chi mô
                      Vì lòng tui là mặt nước sông hồ

                      Chi lạ rứa, bên ni bờ tui khóc...
                                            Nguyễn Thị Hoàng

Không có nhận xét nào: